Tri Âm Quán - Lục Ngạn - Bắc Giang
Chào bạn đã ghé thăm Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang!
Diễn Đàn là nơi giao lưu kết bạn, sưu tầm, lưu trữ, học hỏi và chia sẻ kiến thức.
Để cùng nhau tiến bộ trên con đường hướng thiện.
Chúc bạn sức khỏe và có nhiều thành công mới trong cuộc sống!

Om mani pad me hum
Tri Âm Quán - Lục Ngạn - Bắc Giang

Mỗi người đều nhận được hai thứ giáo dục: một thứ do người khác truyền cho; một thứ, quan trọng hơn nhiều, do mình tự tạo lấy.
 
Trang ChínhTrang Chính    CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Chào mừng các bạn đã ghé thăm Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang! Chúc các bạn sức khỏe và thành đạt! Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang.

Share | 
 

 ÔN CỐ TRI TÂN (tập 1)

Go down 
Tác giảThông điệp
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5932
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: ÔN CỐ TRI TÂN (tập 1)   Sat Dec 09, 2017 9:06 am

MỘNG- BÌNH-SƠN
Sài Gòn 9-10-1969


ÔN-CỐ TRI-TÂN
Những tấm gương phản chiếu muôn đời trong truyện
Đông Chu Liệt Quốc


TẬP I
Sống Mới Xuấn Bản


Lời nói đầu
Xưa nay người ta thường bảo : « Đông Chu Liệt-Quốc » là cái túi khôn muôn đời của loài người.
Thật ra ai cũng công nhận như thế, nhưng trái lại rất ít người tìm hiểu cái túi khôn muôn đời ấy.
Ở đây tôi muốn cùng các bạn nêu thắc mắc :
“Đông Châu Liệt-Quốc có thể gọi là (túi khôn muôn đời) không ?” 
— xã hội loài người luôn luôn tiến tới chỗ tinh xảo,tâm trạng loài người luôn luôn biến đổi theo trạng thái xã hội, sinh hoạt loài người luôn luôn sửa đổi, thì cái khôn của ngàn xưa làm sao có thể gọi là cái khôn của ngày nay mà bảo là túi khôn muôn đời ?
Đó là điểm mâu thuẫn căn bản.
Còn như thế nào gọi là khôn, thế nào là dại ? thực khó định nghĩa. Cái mà người này cho là khôn, thì đối với kẻ khác cho là dại. Cái mà người nọ cho là đúng thì kẻ kia cho là sai.


Khôn dại nằm trong quan điểm của mỗi người thì luận việc dại khôn là vu vơ.
Ôi, thế thì tìm cái trí khôn của loài người là làm chuyện quái quắc sao?
Tuy nhiên, từ xưa đến nay, và có lẽ cả đến mai sau, ai cũng phải đi tìm chuyện quái quắc ấy.
Bởi vì, sự tiến bộ của loài người không phải không có gốc. Xã hội không phải từ trên trời rơi xuống, mà được cấu tạo do sức tranh đấu của loài người từ tổ chức đơn sơ đến phức tạp.
Cái khôn của loài người cũng thế. Từ chỗ đơn thuần đến tế nhị. Muốn khai thác cái tế nhị không thể bỏ qua cái đơn thuần.
Mặc khác,dù xã hội tiến bộ phức tạp đến đâu, nguyên lý của lẽ sống tức nhân sinh quan vẫn là một.
Không ai khen những bạc ác xảo trá, cũng không ai chê những đạo đức nhân từ.
Vì vậy mà lời người xưa,việc làm người xưa,ý nghĩ người xưa,cuộc sống người xưa rất có liên quan đến hiện tại, đến thế hệ mai sau.
(Ôn Cố Tri Tân),chính là làm cái việc xét thời xưa luận thời nay. Việc ấy không phải là không bổ ích.
Vả lại, một câu chuyện phải trái chỉ có thời gian mới chứng minh được, thì đem chuyện thời xưa, chuyện của quá trình thời gian ra bàn luận, tưởng đã đầy đủ lắm.
Nó là một tấm gương phản chiếu trước sự hiện tại, đem lại chúng ta rất nhiều thích thú.
Đông Châu Liệt Quốc là một vườn hoa muôn mầu vạn sắc có đủ hoa thơm cỏ lạ, mà cũng không thiếu gì gai góc xấu xa.
Tôi không đóng vai một chủ vườn hoa, làm cái việc quảng cáo, mà chỉ lấy tư cách một du khách quen thuộc, mời các bạn cùng tôi thử vào đây ngắm nghía, khen chê tùy thích, gọi là góp mặt vào kho tàng quý báu của cổ nhân vậy.
SàiGòn, Mùa đông Tân Mão
Mộng Bình Sơn

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://triamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5932
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ÔN CỐ TRI TÂN (tập 1)   Sat Dec 09, 2017 9:21 am

ĐỖ-BÁ, TẢ-NHO

Vua phải bạn trái thì nên theo vua, bạn phải vua trái thì nên theo bạn. Tội Đỗ-Bá không đáng gì mà Bệ-hạ đem giết, thiên hạ sẽ cho Bệ hạ bất minh, hạ thần biết mà không can gián. Thiên hạ sẽ cho hạ thần bất trung. Nếu Bệ-hạ giết Đỗ-Bá, hạ thần xin cùng chết.


Đầu đời Đông-Châu, trong nước Trung-Hoa sanh nhiêu biến cố. Vua Tuyên-Vương đi tuần du gần Kiêu-Kinh nghe một bầy trẻ xúm nhau hát :


Thỏ lên ác lặn non mờ,

Túi cơ cung yểm bơ phờ nước non.


Câu đồng dao ấy lọt vào tai vua. Vua lấy làm giận, sai quân đuổi bắt bầy trẻ. Lũ trẻ chạy tán loạn, chỉ có hai đứa bị bắt.

Vua quát hỏi :
— Ai bày chúng bây hát như vậy ?
Hai đứa bé run lẩy bẩy, cúi đầu tâu :
— Cách đây ba hôm có một đứa bé mặc áo đỏ đến tại chợ này dạy chúng tôi hát. Nhưng chẳng biết vi sao cùng một lúc, các trẻ con trong khắp khu phố đều thuộc làu câu hát ấy.
Vua cau mày hỏi :
— Hiện giờ thằng bé mặc áo đỏ ấy ở đâu ?
Hai đứa bé đáp :

— Chẳng biết nó đi đâu. Chúng tôi không còn gặp nó nữa.
Nhà vua buồn bã đuổi hai đứa bé ấy đi. Rồi truyền quan Tư-Thị loan báo khắp khu phố cấm không cho con nít hát câu hát ấy nữa.
Sáng hôm sau triều thần vào chầu, vua đem câu hát ấy hỏi lại mọi người.
Quan Lễ-Bộ Triệu-Hổ tâu :
— Yểm là thứ cây dâu núi dùng làm cung, còn cơ là loại cỏ dùng đan giỏ đựng tên. Cứ- theo câu đồng dao ấy mà bàn thì trong nước có nạn binh đao.
Vua nghe lời đóan này lập tức truyền quan Đại Phu Tả-Nho nghiêm cấm khắp nơi, từ thành thị đến thôn quê, không ai được làm dụng cụ cung tên bằng gỗ yểm và cỏ cơ. Ai trái lịnh sẽ bị bắt chém.
Nhân dân nghe lệnh nhất nhất tuân theo, duy có các miền xa xôi, lệnh vua chưa được công bố, nên ngày sau có một người đàn bà xách mấy cái túi tên bằng cỏ cơ và một người đàn ông vác mấy cây cung bằng gỗ yểm đem ra chợ bán.
Quân tuần trông thấy xúm lại bắt. Người đàn ông lanh chân chạy thoát. Chúng bắt dẫn người đàn bà đem vào nạp cho Tả-Nho.
Tả-Nho đem người đàn bà vào triều phục mệnh. Vua truyền đem tội nhân ra xử tử, và đốt tất cả các túi tên để răn chúng.


Trong lúc đó tại hoàng cung có một người cung phi già, trước kia đạp nhầm nước đái rồng thọ thai hơn bốn mươi năm, nay mới đẻ ra một quái thai.
Khương hậu cho là điềm chẳng lành, đem quái thai ấy ném xuống sông Thanh-Thủy.

Việc này lọt đến tai vua. Nhà vua không an lòng, truyền nội thị đến bờ sông Thanh-Thủy xem đứa bé ấy thế nào.
Nội thị trở về tâu :
— Đứa bé ấy đã trôi đi đâu mất tích rồi. .
Tuy vậy nhà vua vẫn không an, truyền rao: Khắp dân chúng ai tìm được đứa con nít ấy dù sống thác cũng được thưởng ba trăm tấm lụa. Ngược lại, nếu ai giấu giếm mà nuôi sẽ bị toàn gia tru lục.
Vua lại giao việc này cho quan cận thần Đỗ- Bá tra xét.
Thời gian trôi trong yên lặng. Tông tích của đứa bé không ai nhắc tới.
Sau ba năm. Một hôm vua nằm mộng thấy một người đàn bà dung nhan tuyệt mỹ len lỏi vào Thái-miếu là chỗ tôn thờ uy nghiêm của hoàng cung. Người đàn bà nhìn vua cười ba tiếng, khóc ba tiếng rồi buộc cái bài vị thành một bó, xãm xăm đi về hướng Đông.
Vua tức giận thét gào đến rát cổ, giật mình thức dậy mới biết chiêm bao.
Quan Đại-Phu Bá-dương-Phụ bàn rằng :
— Ấy là điềm nữ họa. Trong cung yêu khí chưa dứt. Điềm này ứng đúng với câu đồng dao ba năm về trước.
Vua nhớ lại cái quái thai trước đó ba năm mà nhà vua đã sai Đỗ Bá tra xét, nên truyền đòi Đỗ- Bá vào hỏi :
-Ta giao cho ngươi truy tầm quái thai vất trên dòng sông Thanh –Thủy sao đến nay chưa thấy kết qủa ?

Đỗ-Bá quỳ tâu :
— Hạ thần hết sức tìm kiếm nhưng chẳng thấy. Khẳp trong dân gian không ai tìm được xác chứng tỏ quái thai kia đã bị mất tích rồi. Vả lại bệ - hạ đã giết người đàn bà bán cung thì nữ họa đã hết, tra xét lâu ngày chỉ làm khổ dân.
Vua nổi giận mắng :
— Làm không được việc lại không phục chỉ thì rõ là khi quân.
Nói rồi truyền võ sĩ bắt Đỗ-Bá đem chém.
Tả-Nho vốn là bạn thân của Đỗ-Bá thấy vậy quỳ tâu :
— Tâu Bệ hạ, đời Nghiêu bị lụt chín năm, đời vua Thang nắng hạn đến bẩy năm, thế mà thiên hạ không sanh biến chỉ vì lòng nhân đức của hai vị vua ấy. Nay giết không được một đứa bé mà Bệ hạ xử tử một đại thần, tôi e rằng lân bang sẽ chê cười Đức Độ của Bệ hạ. Xin xét lại.
Nhà vua mặt giận phừng phừng :
- Nếu vì tình bạn mà can gián thì ngươi qúa trọng bạn khinh vua.
Tả-Nho tâu :
Vua phải bạn trái thì nên theo vua. bạn phải vua trái thì nên theo bạn. Tội Đỗ-Bá không đáng gì mà Bệ hạ đem giết, thiên ha sẽ chê Bệ hạ bất minh. Còn hạ thần biết mà không can gián. thiên hạ sẽ cho hạ thần bất trung. Nếu Bệ hạ giết Đỗ-Bá hạ thần xin cùng chết.
Nhà vua nói :
—Ta giết Đỗ-Bá như hủy bỏ cỏ rác, ngươi chớ lắm lời vô ích.
Nói xong, vua nạt võ sĩ đem Đỗ-Bá ra chém.
Tả-Nho về đến nhà tự vẫn ngay.



Người sau cảm nghĩa, lập đền thờ ở Đỗ Lăng thờ cúng, gọi là miếu Tả Tướng Quân. 

- Nhận xét !
Xưa nay nói đến. Đỗ-Bá, Tả-Nho người ta thường cho đó là một tấm gương sáng ngời về tình bằng hữu.
Thật không sai. Tả-Nho vì bạn mà can vua, vì bạn mà dám chết theo bạn hành động ấy tưởng cũng đáng để cho người đời chiêm ngưỡng. Nhưng còn một điều đáng chú ý hơn ở con người của Tả- Nho là trọng lẽ phải hơn địa Vị. Tả-Nho không đặt vấn đề vua lớn hay bạn lớn mà đặt lẽ phải lớn hơn cả. Câu nói của Tả- Nho : « Vua phải thi theo vua, bạn phải thì theo bạn ». chẳng phải Tả-Nho đã hòan toàn thoát khỏi vòng kiềm tỏa của địa vị xã hội sao ?
Xưa cũng như nay nhiều người chỉ biết nịnh bợ, lời nói của kẻ có quyền bao giờ cũng coi trọng hơn những kẻ ít quyền .Chính vua Tuyên-Vương cũng quan niệm như thế nên mới hạch sách Tả-Nho lời nói ấy.
Tả-Nho xứng đáng là một vị thần công lý.
‘Tục ngữ Pháp có câu : Li rattan du pías fort est iOuỳysri meilleure. Và tục ngữ Việt -Nam cũng có câu : Vai mang túi bạc kè kè. nói quấy nói quả người nghe rầm rầm. Thế thì quan niệm phục tùng địa vị sang giàu từ chối lẽ phải, không những chỉ có ở nền phong kiến cổ hủ ở nước Tàu mà hầu hết khắp thế giới xưa nay đều như thế cả. Công lý đi sau tiền tài, địa vị. Nếu trong đời này mà có được nhiều người như Tả-Nho thì có lẽ những kẻ hách dịch trong giàu sang địa vị sẽ không còn mấy người nữa. Khổ thay ! Hạng người như Tả Nho rất ít.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://triamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5932
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ÔN CỐ TRI TÂN (tập 1)   Sat Dec 23, 2017 2:49 pm

THÁI-TỬ GHI-CỰU VÀ BAO-TỰ

Mối tình mẫu tử là sức mạnh thiêng liêng, dù cho loài người hay loài vật vẫn không khác gì mấy.
Vua U-Vương nhà Châu ham mê tửu sắc. được Bao Hướng dùng mỹ kế dâng nàng Bao-Tự để chuộc tội. Bao-Tự có sắc đẹp, khiến U-Vương đêm ngày mê mẩn, giấu trong cung Quỳnh-đài để say tình cá nước, một phút không rời. Khi xem trăng, khi sánh nguyệt, khi đối ẩm, lúc ca xang, chẳng thiết gì đến việc triều chính nữa. Trăm quan thấy vậy đều than thở lo lắng.
Có người đem chuyện vua say mê Bao-Tự nói cho Thân Hậu hay. Thân Hậu tức giận, một hôm dẫn bọn cung nga đến cung Quỳnh-đài xem hư thiệt. Vừa đến nơi, Thân Hậu thoáng thấy U-Vương đang cùng Bao Tự kề vai áp má. Thân Hậu bước vào, Bao-Tự vẫn ngồi im, liếc mắt đưa tình nhìn vua. chứ không đứng dậy chào đón. Thân Hậu quá tức, không dằn được, chỉ vào mặt Bao-Tự mắng :
— Loài tiện tỳ, mi ở đâu dám đến đây làm nhơ nhớp cung vi ?
Vừa nói vừa muốn xốc tới. U-Vương sợ Thân Hậu làm hỗn, vội đứng dậy cản lại và nói :
— Đây là mỹ nhơn của trẫm mới dùng, chưa định ngôi thứ nên chưa kịp đến ra mắt chánh hậu, xin dừng chấp nhứt làm chi.
Thân Hậu mắng nhiếc một hồi rồi lui ra. Bao-Tự hỏi U-Vương :
— Người ấy là ai mà hung dữ lắm vậy ?

U-Vương nói :
— Ấy là Hòang-hậu. Ngày mai khanh phải đến làm lễ ra mắt.
Bao-Tự làm thinh, rồi ngày mai cũng chẳng đi chào Hòang-hậu.
Từ khi biết rõ sự tình, Thân-Hậu lòng buồn rười rượi, ngày đêm than thở mãi trong cung. Thái-Tử- Nghi- Cựu thấy thế quỳ tâu :
— Tâu mẫu hậu, mẫu hậu đã làm chúa tể trong tam cung lục viện, oai quyền như thế chẳng hay có điều chi bất bình mà buồn bã ?
Thân Hậu đỡ con dậy, hai hàng nước mắt ràn rụa nói :
— Con ơi, Phụ Vương con đắm say Bao-Tự, không kể gì đến mẹ nữa. Thân mẹ dù cò bị bạc bẽo cũng chẳng sao, duy có giang sơn sự nghiệp sau này ắt phải tan tành vi con khốn nạn đó.
Thái-Tử nghe nói vừa buồn vừa giận, cầm tay Thân Hậu nói :
— Xin mẹ chớ sầu bi. Ngày mai là ngày Sóc, Phụ- Vương con thế nào cũng lâm triều, chừng ấy mẹ sai cung nữ đến cung Quỳnh-đài bẻ phá bông hoa, dụ Bao- Tự ra khỏi cung, con sẽ đánh hắn một trận để trả thù cho mẹ. Dù Phụ-Vương có trách mắng, con xin cam chịu.
Thân Hậu lắc đầu nói :
— Con chớ nên nóng nảy như thế. Để thủng thẳng mà liệu kẻo Lâm vào độc kế của con dâm phụ đó.
Thái-Tử Nghi-Cựu hậm hực ra về.
Sáng hôm sau qủa nhiên U-Vương lâm triều, Nghi- Cựu bèn sai một số cung nhân qua nơi Quỳnh đài, chẳng nói gi hết, cứ việc vác cây đập phá bông hoa. Bọn thế nữ trong đài trông thấy, thất kinh chạy ra cản lại và la lớn:
— Hoa này vốn của Chúa thượng trồng để cho Bao nương nương ngoạn cảnh, chớ nên phá phách mà tội chẳng nhỏ.
Bọn cung nhân vẫn không ngừng tay, ứng tiếng đáp:
— Bọn ta vâng lịnh Đông cung Thái tử đến bẻ hoa này về dâng cho Chánh hậu, ai dám cản trở.
Hai bên cãi vã nhau om sòm làm cho Bao-Tự đang mơ màng giấc điệp, bỗng giật mình thức dậy bước ra xem, thấy bông hoa tơi tả cả giận, toan bước tới đánh bọn cung nữ, chẳng dè Thái-Tử núp gần đấy, nhảy tới trợn mắt hét :
— Nghiệt phụ, ngươi là người chi? Danh vị thế nào mà dám xưng là nương nương, chẳng biết ai hết. Nay ta làm cho ngươi thấy cái “nương nương” của ngươi.
Dứt lời, Thái-Tử nắm đầu Bao-Tự tát cho mấy cái. Bao-Tự đau quá rú lên. Bọn cung nữ sợ quá đồng qùy mọp dưới đất thưa :
— Xin Thái-Tử khoan dung kẻo phiền lòng Chúa thượng.
Thái-Tử Nghi-Cựu chưa hả giận, nhưng sợ đánh sẩy tay, bèn buông Bao-Tự ra, rồi chi vào mặt nói:
— Nếu mi còn ngạo nghễ ta chẳng bao giờ để cho mi sống yên.
Nói xong, Thál-Tử quay gót trở về.

 

NHẬN XÉT
nh mẫu tử là mối dây liên hệ thiêng liêng, dù trong hoàn cảnh nào chúng ta vẫn thấy. Thói thường TÌNH Mẹ thương con bao la như trời bể, trái lại tình con đối với mẹ nhiều lúc lại lạt phai.
Thái-Từ Nghi-Cựu đã hành động thương mẹ một cách vô cùng sâu đậm. Nghi Cựu còn bé, không biết làm sao để trả thù cho Thân Hậu, đến gây chuyện đánh Bao-Tự, tuy việc làm của trẻ con song biểu hiện được ân tình thiêng liêng cao cả.
Trong tích truyện không thiếu gì những tấm gương hiếu thảo, nhưng ở đây một khía cạnh nổi bật lên cho chúng ta thấy là Nghi-Cựu bướng bỉnh, gan dạ một cách buồn cười. Đánh Bao-Tự. Nghi-Cựu chỉ biết làm cho mẹ vui lòng chứ không nghĩ đến tác hại là Bao-Tự khi được vua cha yêu. Tâm trạng của một anh chàng Thái-Tử trẻ tuổi đã được diễn tả rất đúng đắn ở hành động ấy.
Chỉ thương hại cho Nghi-Cựu vì quá trẻ tuổi, không biết đến những tác hại về sau. Sắc đẹp là một vũ khí nguy hiểm nhứt trong đời. thành phải nghiêng, nước phải đổ cũng vì sắc đẹp, thì một chàng Thái Tử ngây thơ như vậy làm sao chống lại với vũ khí nguy hiểm của Bao-Tự đang có trong tay ? Vì thương mẹ, Nghi- Cựu chỉ gây ra những mâu thuẫn nguy hiểm sau này mà thôi.
Bởi vậy, một việc làm tuy ở trong lẽ phải nhưng không có lợi thì cũng không nên làm. Kẻ có trí bao giờ công việc cũng phải đắn đo trước.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://triamquan.forumvi.com/
Tri Âm Quán
Thành Viên Tích Cực
Thành Viên Tích Cực
avatar

Tổng số bài gửi : 5932
Reputation : 2
Join date : 31/07/2013
Đến từ : Thị Trấn Chũ

Bài gửiTiêu đề: Re: ÔN CỐ TRI TÂN (tập 1)   Tue Jan 23, 2018 10:34 am

NỤ CƯỜI BAO-TỰ
Sắc đẹp là vũ khí lợi hại của đàn bà. Nhưng nó chỉ lợi hại khi ở trong tay một kẻ có quyền thế.
 
Vua U-Vương đắm say Bao-Tự đến nỗi Bao-Tự muốn gì cũng chiều ý Nhưng Bao-Tự chưa lấy thế làm thỏa mãn. Sau khi được U-Vương phế bỏ Thân Hậu, lập nàng lên làm Hoàng hậu, nàng trở nên một cô gái trầm lặng không cười một nụ cười nào. Không ai hiểu nổi cõi lòng của nàng cả.
U-Vương thấy Bao-Tự không cười, lòng bâng khuâng lo lắng, bèn triệu tất cả các nhạc công trong triều, tập họp đờn ca hát xướng cho nàng vui, song vẫn không thấy Bao-Tự cười lên một tiếng nào.
U-Vương nghĩ thầm :
— Ta phế Chính cung mục đích để làm vui Iòng nàng, thế mà không được nàng trao cho rnột nụ cười thật là đau đớn ?
Nghĩ vậy vua thủ thỉ hỏi Bao-Tự :
— Đờn ca hát xướng như thế sao không thấy khanh vui.
Bao Tự đáp :
— Tâu Bệ hạ, thần thiếp thích tiếng xé lụa vui tai hơn là tiếng âm nhạc.
U-Vương mừng rỡ nói :
— Ái khanh ưng nghe tiếng xé lụa sao ái khanh không nói cho sớm ?
Liền truyền quan giữ kho mỗi ngày đem vào cung một trăm tấm lụa, lại khiến các cung nữ khỏe mạnh thay phiên nhau để xé lụa, làm cho Bao-Tự vui tai.

Nhưng quái thay, xé đến bao nhiêu lụa vẫn không làm cho Bao Tự vui tí nào.
U-Vương lo lắng hỏi :
— Đã ưa tiếng xé lụa, và lụa đã xé rất nhiều rồi sao chưa thấy ái khanh vui?
Bao-Tự mặt lầm lì không đáp. U-Vương se thắt cõi lòng.
— Thế nào trẫm cũng tìm cách để ái khanh cười lên một tiếng.
— 
NHẬN XÉT:
Sắc đẹp của người đàn bà có một sức mạnh nguy hiểm thật, nhưng nguy hiểm nhất là lúc nó được ở trong tay một kẻ có quyền lực sử dụng. Tuy nhiên, đối với những kẻ có sắc đẹp cũng cần phải biết cách làm cho sắc đẹp tăng phần giá trị, mới chinh phục nổi đàn ông háo sắc.
Sắc đẹp là vũ khí, nhưng quan hệ là kẻ sử dụng vũ khí ấy. Vấn đề sử dụng rất tế nhị và phức tạp, đại khái tuy giống nhau nhưng mỗi người lại có một mánh khóe riêng.
Xưa nay. chúng ta đã đọc không biết bao nhiêu truyện nói về mỹ nữ và anh hùng, cũng như giai nhân và sắc đẹp, khuynh đảo cả giang sơn sự nghiệp như Đắc-Kỷ làm mất giang sơn Vua Trụ và nhiều trường hợp tương tự như vậy. Tuy nhiên mỗi hành động không giống nhau, ở đây chúng ta thấy lối chinh phục của Bao-Tự đối với U- Vương không như Đắc-Kỷ làm cho Trụ Vương nịch ái. Bao-Tự đem cái buồn của người đẹp để làm cho U- Vương se lòng.


Như vậy người đẹp một khi có nét mặt u buồn cũng làm đau lòng kẻ háo sắc không ít.
Phải, người đẹp mà thiếu nụ cười tức là thiếu tất cả. Lời nói ấy không phải không đúng. U-Vương dám đem ngàn vàng để đổi lấy nụ cười Bao-Tự thì thấy nụ cười người đẹp giá trị đến bực nào rồi.
Bao-Tự bắt vua U-Vương xé lụa để làm vui không phải nàng thích tiếng xé lụa mà chính là nàng đã dùng cách xé lụa để thử thách mức độ hiếu sắc của U- Vương đối với nàng mà thôi.
Người đẹp vui làm cho kẻ háo sắc vui, người đẹp buồn làm cho kẻ háo sắc buồn, đó là quy luật thiên nhiên của vũ trụ loài người . Người đẹp có thêm nụ cười làm cho người đẹp thêm đẹp. Người không đẹp mà có nụ cười thì làm cho đàn ông cảm mến. Thế mà trong xã hội có những ngườì đàn bà muốn cho đàn ông mến mình lại cứ cả ngày nhăn nhó, cáu kỉnh thi thật là dại dột.
Hành động Bao-Tự bắt U-Vương dùng ngàn vàng để mua lấy nụ cười của nàng, đó cũng là một bài học cho những trang nữ lưu không biết lợi dụng cái tươi tắn trên khuôn mặt mình để chinh phục đàn ông vậy.
Chiều chuộng một người đàn bà để thỏa mãn một khoái cảm đó là sở thích tự nhiên của một người đàn ông. Nhưng trong đời chỉ khác ở chỗ có kẻ quên sự thiệt hại chung để làm thỏa mãn riêng, kẻ đó như U-Vương, gọi là phường hảo sắc. Có kẻ đặt quyền lợi chung lên trên thỏa mãn riêng, đó là kẻ có tình yêu chân chính.

_________________________________
Tri Âm Quán_Thị Trấn Chũ_Lục Ngạn_Bắc Giang
http://quoccuonglucngan.blogspot.com/
Về Đầu Trang Go down
http://triamquan.forumvi.com/
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: ÔN CỐ TRI TÂN (tập 1)   

Về Đầu Trang Go down
 
ÔN CỐ TRI TÂN (tập 1)
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Tri Âm Quán - Lục Ngạn - Bắc Giang :: Các Đạo Khác :: Gương Xưa Tích Cũ-
Chuyển đến